Chương 11
21
— “Nếu không giả vờ bị thương, sao có thể dụ được con chuột cống hôi hám như anh ra khỏi hang chứ?”
Lời tôi vừa dứt, một bóng đen to lớn từ trên cành cây cao nhảy xuống, tiếp đất không một tiếng động. Tạ Vọng. Anh như một con báo đen dũng mãnh, trong nháy mắt lao thẳng về phía Trần An với tốc độ kinh hoàng.
— “Luồng livestream vẫn đang mở đấy, thầy Trần ạ.”
Tôi chỉ tay về phía chấm đỏ nhỏ xíu đang nhấp nháy ẩn hiện trong bụi cỏ cách đó không xa. — “Cái màn ‘Thay trời hành đạo’ đầy vinh quang của anh, giờ đây cả nước đều đang được chiêm ngưỡng rồi.”
Trần An nhìn trăn trăn vào camera, phát ra một tiếng gào tuyệt vọng điên loạn. Anh ta điên cuồng rút từ trong n.g.ự.c ra một con d.a.o tách xương sắc lẹm, không màng đến bất cứ điều gì nữa, lao thẳng về phía tôi như con thiêu thân lao vào lửa.
— “C.h.ế.t đi! Lũ lừa đảo các người! Tất cả phải c.h.ế.t!”
Tôi nhìn con d.a.o lóe lên ánh thép lạnh lẽo đang lao tới, không những không né tránh mà còn chủ động bước lên một bước đầy thách thức.
— “Đến đúng lúc lắm.”
— “Vừa hay để tôi xem, là con d.a.o rẻ tiền của anh nhanh, hay xương cốt của tôi cứng hơn.”
Trần An là một kẻ điên, nhưng hắn tự cho mình là một kẻ điên “có tu dưỡng nghệ thuật”. Hắn không chọn kết liễu Khương Ly ngay lập tức, mà thô bạo lôi cô đến gốc cây cổ thụ cong vẹo ở sườn núi phía sau biệt thự.
Ở đó, một chiếc máy quay hồng ngoại dự phòng đã được dựng sẵn từ bao giờ. Đèn tín hiệu nhấp nháy đỏ rực trong màn đêm, kết nối thẳng với đường truyền livestream đang sục sôi hàng triệu người xem.
— “Chào mừng cô đến với bàn phẫu thuật của tôi.”
Trần An trói nghiến Khương Ly vào thân cây. Hắn không dùng dây thừng thông thường mà sử dụng loại garo y tế chuyên dụng. Loại dây này có độ bền cực cao, nguyên lý hoạt động tàn nhẫn: càng giãy giụa, vòng dây càng siết chặt cho đến khi chặn đứng mạch máu, khiến các chi lâm vào tình trạng hoại t.ử trắng.
Cách đó mười mét, Tạ Vọng đang bị mắc kẹt trong một tấm lưới bắt thú bằng kim loại. Tấm lưới được đấu nối trực tiếp với nguồn điện cao áp. Mỗi khi anh cố sức xé rách lớp lưới để thoát thân, những tia điện xanh loét lại b.ắ.n ra kèm theo tiếng nổ lách tách. Trong không khí bắt đầu phảng phất mùi khét của sợi vải và da thịt bị cháy sém.
— “Đừng động đậy nữa.”
Khương Ly gọi Tạ Vọng, giọng nói bình thản đến lạ lùng như đang chỉ huy một ca nghiệm t.ử thi thông thường.
— “Anh càng động, các sợi cơ sẽ càng bị phá hủy do dòng điện. Đến lúc đó, cắt lát tiêu bản cũng không còn đẹp nữa đâu.”
Động tác của Tạ Vọng khựng lại giữa chừng. Ánh mắt anh khóa chặt lấy Trần An với một sự căm phẫn tột độ. Nếu ánh mắt có thể hóa thành thực thể, có lẽ Trần An đã bị lăng trì hàng nghìn nhát d.a.o ngay tại chỗ.
22
Trần An tỏ ra rất hài lòng với cảnh tượng trước mắt. Hắn chậm rãi giơ con d.a.o tách xương lên, mũi d.a.o lạnh lẽo lướt nhẹ trên xương quai xanh của Khương Ly như thể đang cân nhắc vị trí ra tay hoàn hảo nhất.
— “Khương lão sư, cô nói xem, tôi nên lấy xương quai xanh của cô trước, hay là xương ức trước đây?”
Hắn nở một nụ cười đầy vẻ thành kính, nước mưa trượt dài trên mắt kính, làm nhòe đi ánh nhìn cuồng loạn.
— “Tôi sẽ ghép toàn bộ xương cốt của cô thành một bức tranh vĩnh cửu, đặt tên là: ‘Cái giá của sự kiêu ngạo’.”
Mưa xối xả đập vào mặt Khương Ly đau rát. Cô nhìn chằm chằm vào lưỡi d.a.o đang phản quang dưới những tia chớp xé ngang trời, rồi đột nhiên bật cười.
— “Thầy Trần, anh đã từng g.i.ế.c heo chưa?”
Trần An sững sờ, cánh tay cầm d.a.o dừng khựng lại giữa không trung: — “Cô nói cái gì?”
— “Tư thế cầm d.a.o của anh… còn thua xa một gã đồ tể.”
Giọng nói của Khương Ly lạnh lẽo, mang theo sự soi mói nghề nghiệp đặc trưng của một pháp y lão luyện. Lúc này, trông cô không giống một con mồi đang bị trói buộc, mà giống một vị giám khảo đang đ.á.n.h giá một thí sinh kém cỏi.
— “Trọng tâm của d.a.o tách xương nằm ở một phần ba phía trước cán dao, nhưng anh lại cầm quá lùi về sau. Hơn nữa, cổ tay anh quá cứng, cơ nhị đầu đang căng thẳng quá mức. Với lực phát ra như vậy, mũi d.a.o vừa chạm vào bề mặt xương sẽ lập tức bị trượt đi.”
Khương Ly hơi ngẩng cằm, ánh mắt khinh miệt quét qua bàn tay đang run rẩy của hắn: — “Đừng nói là lấy trọn vẹn xương ức, chỉ cần nhát d.a.o này đ.â.m xuống, khả năng cao là nó sẽ bị kẹt cứng giữa khe xương sườn của tôi, có muốn rút cũng không ra được. Đến lúc đó, anh không những không lấy được xương, mà còn làm gãy cả con d.a.o bảo bối của mình.”
— “C M MIỆNG!!”
Trần An bị chọc đúng t.ử huyệt. Đây là “nghi thức thiêng liêng” mà hắn tự hào nhất, hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ tính chuyên nghiệp của mình.
— “Tôi là thiên tài! Tôi đã nghiên cứu cấu trúc cơ thể người suốt mười ba năm qua! Tôi thuộc lòng vị trí của từng khúc xương!”
Hắn gào lên điên cuồng, hai tay nắm chặt chuôi dao, nhắm thẳng vào tim Khương Ly mà dồn toàn lực đ.â.m xuống.
— “C.h.ế.t đi! Con đàn bà kiêu ngạo!”
Chính là lúc này.
Khi một con người rơi vào trạng thái cực độ phẫn nộ và tung ra toàn bộ sức lực, đó cũng là lúc sự phòng ngự của bản thân trở nên lỏng lẻo nhất, đồng thời cũng là lúc họ thiếu cảnh giác nhất với con mồi.
Khương Ly hít một hơi thật sâu, nghiến chặt răng, bả vai phải đột ngột co mạnh vào phía trong.
“RẮC.”
Một tiếng động giòn giã đến rợn người vang lên giữa tiếng mưa.
Cơn đau dữ dội lập tức xuyên thấu qua hệ thần kinh, lan khắp cơ thể. Mồ hôi lạnh vã ra, hòa cùng nước mưa chảy vào mắt cay xè. Nhưng Khương Ly không có thời gian để kêu đau.
Khớp vai bị trật, chỏm xương cánh tay trượt khỏi ổ khớp khiến cánh tay phải của cô như “dài ra” một đoạn. Chiếc dây garo vốn siết chặt cổ tay lập tức lỏng đi trong tích tắc. Đây không phải là thuật thu nhỏ xương kỳ bí, mà là sự ứng dụng chính xác cơ học cấu trúc cơ thể người vào thực tế thoát hiểm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận