Chương 81: Người Đàn Ông Lạ Nào
Hàn Dịch nhếch môi, vỗ vỗ lên gương mặt Lâm Tích, giọng lả lơi:
“Em chẳng hề đắc tội gì với anh cả. Chẳng qua là anh vừa mắt em, muốn ngủ với em thôi. Nói thế mà còn chưa đủ rõ ràng sao?”
Lâm Tích lặng lẽ nhìn hắn.
Khuôn mặt trước mắt—ba phần là kẻ bị người ta lợi dụng như quân cờ, bảy phần còn lại là bản tính ti tiện bộc lộ không che giấu. Đáng ghê tởm đến mức khó tả.
Trong khoảnh khắc, Lâm Tích thoáng do dự. Cô hiểu rõ, cả cô và hắn đều chỉ là những người ở tầng đáy, vốn không cần thiết phải dồn nhau đến chỗ chết. Nhưng hiện thực tàn khốc, cô chẳng có sự lựa chọn nào khác.
Giọng cô lạnh xuống vài phần:
“Hàn Dịch, tôi đã nhìn thấy camera ngoài kia rồi. Anh muốn cưỡng ép tôi, sau đó quay video phát tán khắp nơi, phải không?”
Hàn Dịch rõ ràng sững lại.
Nhưng bị một người phụ nữ yếu đuối đoán trúng có gì ghê gớm. Hắn bật cười khẩy:
“Cũng thông minh đấy, khó trách Tần Niệm chịu qua lại với em. Sợ lắm à? Sợ người thân, bạn bè thấy được bộ dạng dâm đãng trên giường của em sao?”
Lâm Tích cụp mắt, tránh đi gương mặt ghê tởm kia.
“Nghe đúng là tuyệt vọng thật.” Cô khẽ hỏi, “Anh có thân thích, bạn bè nào không?”
“Ha ha, đàn ông thì sợ gì. Họ chỉ thấy anh phong lưu bản lĩnh thôi. Yên tâm đi, em xinh đẹp thế này, anh tuyệt đối sẽ không làm mờ mặt đâu. Camera sẽ đặt thẳng ngay trước gương mặt em, ghi lại từng biểu cảm của em.”
Lâm Tích hít sâu một hơi.
“Vậy còn tiểu thư Tần? Một kim chủ tốt thế, anh không cần nữa sao?”
Khóe môi Hàn Dịch cong lên hiểm độc.
Không biết từ đâu hắn rút ra một chiếc lọ nhỏ, mở nắp, dí ngay dưới mũi cô.
Vừa ngửi thấy mùi hương lạ, Lâm Tích lập tức cảm thấy không ổn, vội đưa tay che mũi.
Hàn Dịch lập tức gạt tay cô ra, hung hăng gằn giọng:
“Còn cần em nhắc sao? Đợi Tần Niệm tới, anh sẽ nói chính em bỏ thuốc, dụ dỗ anh lên giường. Cô ấy yêu anh như thế, tất nhiên sẽ tin anh vô điều kiện!”
Lâm Tích chưa kịp nghe hết câu, thân thể đã mềm nhũn, choáng váng rồi ngã gục.
Hàn Dịch thoáng kinh ngạc.
Nhanh vậy sao? Trong trí nhớ hắn, loại thuốc này đâu có mạnh đến thế.
Nhưng giờ đây, mỹ nhân đã ngã gọn trong ngực, hắn còn tâm tư đâu mà nghĩ nhiều.
“Đừng trách anh… muốn trách thì trách em dây vào kẻ không nên dây. Yên tâm đi, anh sẽ cho em một đêm khó quên.”
…
Mộc Khuynh Bạch nhận được bức ảnh liền hớn hở chạy đi tìm Mộc Cửu Tiêu.
Cô vừa đẩy cửa đã reo lên:
“Anh!”
Không ngờ trong phòng còn có Tống Chân Chân. Cô càng mừng rỡ:
“Chân Chân tỷ cũng ở đây à? Sớm biết thế em đã không xông vào rồi.”
Tống Chân Chân ngồi đoan trang, hai tay đặt ngay ngắn trên gối, mỉm cười dịu dàng. Gần đây cô đang có một dự án hứng thú, nhưng một mình hơi khó xoay sở, nên tới nhờ Mộc Cửu Tiêu góp ý.
Công việc, Mộc Cửu Tiêu chưa từng từ chối giúp đỡ cô, hơn nữa thái độ rất nghiêm túc.
Bị Mộc Khuynh Bạch bất ngờ cắt ngang, sắc mặt anh thoáng tối lại:
“Anh đã nói bao nhiêu lần, trước khi vào phải gõ cửa.”
Tâm tình đang vui, Mộc Khuynh Bạch chẳng thèm để ý, dính lấy anh ngọt ngào:
“Xin lỗi mà, em mừng quá nên quên mất. Lần sau nhất định sẽ gõ cửa.”
Mộc Cửu Tiêu vốn chẳng mấy bận tâm đến những chuyện nhỏ nhoi ấy.
Cô liền hỏi thẳng:
“Anh, dạo này anh có liên lạc với Lâm Tích không?”
“Có.”
Một chữ hờ hững, nhưng đủ khiến Tống Chân Chân khẽ liếc nhìn anh.
Mộc Khuynh Bạch liền truy:
“Vậy hôm nay cô ta đi đâu?”
“Không biết.” Mộc Cửu Tiêu lạnh nhạt, chẳng chút hứng thú. “Nếu không có việc gì thì ra ngoài đi, đừng quấy rầy anh.”
Mộc Khuynh Bạch hừ mũi:
“Nếu em đi, e rằng cả đời anh sẽ hối hận. Có biết Lâm Tích đang làm gì không? Cô ta đang lên giường với đàn ông đấy!”
Động tác của Mộc Cửu Tiêu khựng lại.
Anh chậm rãi ngước mắt, đáy mắt sâu thẳm:
“Bài học lần trước anh cho em còn chưa đủ, em lại muốn ăn đòn sao?”
“Anh không tin à? Loại phụ nữ như Lâm Tích, ngủ với đàn ông chẳng phải quá bình thường sao? Đây, anh xem!” Cô ta đưa ảnh ra trước mặt anh. “Có phải là vợ anh không?”
Mộc Cửu Tiêu liếc qua.
Trong ảnh, Lâm Tích có vẻ gò bó, phía sau là căn phòng khách sạn.
Giọng anh lạnh nhạt:
“Ai đưa cho em tấm ảnh này?”
Mộc Khuynh Bạch vốn chuẩn bị sẵn, liền mạnh miệng:
“Trước đó có bạn em thấy Lâm Tích thường qua lại thân mật với một gã đàn ông. Em mới nhờ anh ta để ý hộ. Anh xem, quả nhiên là bị bắt tại trận rồi!”
Mộc Cửu Tiêu hờ hững:
“Người đàn ông nào?”
“Làm sao em biết được. Nhưng em có địa chỉ khách sạn. Anh có muốn đi bắt gian không, anh hai?”
Mộc Cửu Tiêu lạnh nhạt như mỉa:
“Ảnh này cũng do bạn em chụp? Chụp gần thế, rõ mặt thế… xem ra bạn em chắc cũng đang nằm trên giường cùng họ?”
Mộc Khuynh Bạch á khẩu.
Cô không hề nghĩ tới chi tiết ấy, vội cất điện thoại, lấp liếm:
“Anh hỏi cái đó làm gì? Chỉ cần trả lời, Lâm Tích có phải đang ngoại tình không? Lần trước anh nói vụ gã họ Vương kia là do say rượu bị lợi dụng, vậy lần này thì sao? Rõ ràng cô ta rất tỉnh táo!”
Mộc Cửu Tiêu nét mặt không đổi, khó đoán vui giận.
Không khí chùng xuống, Tống Chân Chân dịu giọng:
“Cửu Tiêu, em thấy chuyện này có gì đó không đúng. Lâm Tích không giống loại người ấy.”
Mộc Khuynh Bạch lập tức phản bác:
“Chân Chân tỷ còn muốn nói đỡ cho cô ta? Ảnh chụp rõ rành rành thế kia, còn gì để ngụy biện? Anh, anh nhất định phải đi bắt gian. Em không cho phép loại phụ nữ đó làm bẩn thanh danh Mộc gia!”
Tống Chân Chân nhìn thoáng qua Mộc Cửu Tiêu.
Anh vẫn bình thản lật xem tài liệu, ánh mắt như hồ nước tĩnh lặng.
Thái độ ấy khiến lòng Tống Chân Chân vừa mừng vừa lo.
Nếu anh không quan tâm Lâm Tích, chứng tỏ trước kia cô nghĩ nhiều. Nhưng nếu thật sự chẳng quan tâm chút nào… vậy chẳng phải màn kịch của Mộc Khuynh Bạch lần này sẽ trở thành vô ích?
Sau một thoáng lặng im, Tống Chân Chân mở lời:
“Cửu Tiêu, em thấy bức ảnh này không giống chuyện đùa. Anh hay là đi xem một chuyến đi. Có hiểu lầm gì, cũng nên giải thích rõ ràng ngay tại chỗ.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận