RoseLove
Nạp Tiền

Chương 658: Tình cờ gặp ở quán bar

Đêm đó, Cố Minh Viễn không hiểu sao lại mơ thấy Tống Yên.

Trong mơ cũng không có hành động gì quá khích, chỉ là dáng vẻ nửa mặc nửa cởi của cô đặc biệt quyến rũ, tấm lụa trắng mờ ảo, cô phóng khoáng khoe ra thân thể của mình, chỉ cho một mình anh xem.

Giấc mơ thoáng qua, chuông báo thức đột nhiên đánh thức Cố Minh Viễn. Anh mở mắt ra liền thấy một vùng ánh nắng chói chang, báo cho anh biết đã trở về thực tại.

Nhưng giấc mơ quá thật, Cố Minh Viễn phải mất một lúc mới định thần lại.

Anh dùng cánh tay che mắt, hít sâu vài lần.

Sau đó, anh vén chăn xuống nhìn, quả nhiên rất “tỉnh táo”, không phân biệt được nó cương lên vì giấc mơ hay là phản ứng sinh lý bình thường.

Cố Minh Viễn bực bội xoa xoa ấn đường, dứt khoát đi tắm nước lạnh để bình tĩnh lại.

Khoác khăn tắm đi ra, điện thoại réo inh ỏi, như đòi mạng.

Mỗi số lạ đều giống hệt như của Tống Yên.

Cố Minh Viễn do dự một lúc lâu rồi vẫn bắt máy, bên trong truyền đến giọng nói quen thuộc: “Cố Minh Viễn, con còn chưa dậy à, sao bây giờ mới nghe máy?”

Nghe là mẹ, Cố Minh Viễn thở phào nhẹ nhõm: “Con vừa mới bận, sao thế mẹ?”

“Là thế này, Linh Linh gần đây phải qua đó làm kiểm tra, con bé còn nhỏ, lần đầu một mình đến thành phố lớn, con giúp mẹ chăm sóc nó một chút.”

Mẹ Cố có một người bạn thân nhất, con gái của bà là Châu Linh Linh, nhỏ hơn Cố Minh Viễn ba tuổi. Hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, cô bé đó như một cậu con trai hoang dã.

Bây giờ lớn rồi lại trở nên nhát gan.

Cố Minh Viễn tính tình lạnh nhạt nhưng chuyện nhà thường không từ chối: “Con biết rồi, lúc đó con sẽ liên lạc với em ấy.”

Cúp điện thoại, Cố Minh Viễn nghĩ đến Tống Yên, vẫn đến bệnh viện sao một bản tài liệu phẫu thuật của cô bé đó cho cô.

Cô bé đó quá khổ.

Nếu Tống Yên là luật sư vàng, vậy thì cô chắc chắn có thể giúp cô bé thoát khỏi bể khổ.

Vì chuyện này, hai người cuối cùng cũng kết bạn WeChat.

Nhưng Cố Minh Viễn gần như không bao giờ trả lời tin nhắn của Tống Yên.

Tống Yên vui vẻ làm phiền anh một lúc, đặt điện thoại xuống liền biến thành Diêm vương mặt lạnh, sửa soạn bản thân đến quán bar.

Cô nhận được tin từ người cung cấp, chồng của thân chủ cô tối nay sẽ hẹn hò với tình nhân, đang quẩy tưng bừng trong quán bar.

Chỉ cần chụp được bằng chứng cụ thể về việc anh ta ngoại tình, đến lúc ra tòa sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

Để đối phương không nhận ra mình, Tống Yên cố ý thay một chiếc váy đen, môi son đỏ rực, đeo kính râm, giả làm một ngự tỷ sành điệu.

Sau khi ngồi rình trong quán bar một lúc, Tống Yên theo dõi cặp đôi đó ra ngoài. Cứ tưởng họ sẽ đi thuê phòng, ai ngờ người đàn ông say rượu, đẩy người phụ nữ vào nhà vệ sinh, muốn làm một trận ngay tại chỗ.

Tống Yên đảo mắt sau cặp kính râm, chửi thề một câu.

Cặp đôi đó vào nhà vệ sinh nam, cô không thể nào đi theo vào được.

Tống Yên đứng ngoài nhà vệ sinh nghĩ cách, lo lắng tên đàn ông kia “ra” nhanh, chưa kịp vào đã xong việc thì sao?

Trong lúc đang sốt ruột, giữa tiếng nhạc ồn ào, Tống Yên nghe thấy một âm thanh rất khác biệt.

Phụt phụt.

Một loại bình xịt nào đó phun ra trong không khí, sau đó mùi hương chui vào mũi Tống Yên, là mùi cồn khử trùng quen thuộc.

Tống Yên mang theo đáp án quay đầu lại, người đàn ông bước ra từ nhà vệ sinh nam lọt vào mắt cô, chứng thực suy đoán của cô.

Quả nhiên là Cố Minh Viễn.

Cồn đến từ cái chai trong suốt trong tay anh, vẻ mặt ghét bỏ còn chưa thu lại, lại vì tình cờ gặp Tống Yên mà ngây ra một lúc.

Nhưng Tống Yên không cho anh thời gian phản ứng, trực tiếp tiến lên ôm chầm lấy anh kéo vào nhà vệ sinh.

Sức lực nam nữ chênh lệch, Cố Minh Viễn vì không muốn cô ngã nên không dám chống cự, thuận thế ôm eo cô vịn vào tường, chặn đường cô: “Cô làm gì vậy?”

Tống Yên đưa một ngón tay lên chặn môi anh.

“Đừng nói, tôi đang làm việc chính.” Cô nhón chân nói nhỏ, “Nhưng bây giờ tôi không thể để lộ thân phận, cần anh phối hợp diễn kịch với tôi.”

Cố Minh Viễn đã sớm không tin những lời vớ vẩn của cô: “Buông ra.”

Tống Yên nắm lấy cánh tay anh, nhỏ nhẹ nói: “Là vụ án ly hôn, chồng của thân chủ tôi đang ngoại tình với tiểu tam ở đây, tôi đến để quay lén bằng chứng.”

Cố Minh Viễn nhíu mày.

Nửa tin nửa ngờ lời cô nói.

Tống Yên nhớ tên đàn ông kia ở phòng vệ sinh nào, liền kéo Cố Minh Viễn vào phòng bên cạnh.

Khi Cố Minh Viễn định lùi lại thì đã không kịp, Tống Yên không biết học võ ở đâu, kỹ thuật khóa cửa điêu luyện, vừa nhanh vừa chuẩn.

Cố Minh Viễn định mở khóa, cô liền dùng thân mình chặn lại.

Tay anh chỉ cần nhanh hơn một giây là chạm thẳng vào n.g.ự.c cô.

Hình ảnh trong mơ tái hiện, cổ họng Cố Minh Viễn nghẹn lại, dứt khoát quay lưng đi.

Động tĩnh bên cạnh không nhỏ, tên đàn ông kia không biết đang l.i.ế.m cái gì, giống như chó uống nước, tiếng nhạc đinh tai nhức óc cũng không che được sự khao khát của họ.

Cố Minh Viễn cảm thấy hơi khó chịu.

Anh rất ít khi đến những quán bar thế này, hôm nay cũng là đầu óc có vấn đề mới muốn đến đây thư giãn, ai ngờ lại không chịu nổi môi trường hỗn loạn như vậy. Vừa định đi thì gặp phải nữ ma đầu Tống Yên này.

Bẩn thỉu thì thôi đi, bên cạnh còn có người trình diễn trực tiếp.

Đầu anh sắp nổ tung, hạ giọng hỏi: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

Tống Yên “suỵt” một tiếng.

Cô lấy điện thoại ra mở camera, thò đầu qua khe hở bên dưới, bắt đầu quay phim.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận