RoseLove
Nạp Tiền

Chương 615: Giấy nợ

Tô Thư cảm thấy viên kẹo trong miệng cũng trở nên đắng ngắt.

Rõ ràng vẫn còn rất ghét anh, nhưng nghe những lời khó nghe, trong lòng lại không kìm được nỗi buồn.

Nhược Lạp đặt khay thức ăn trước mặt cô, “Ăn đi.”

Tô Thư đói đến sắp xỉu, không hỏi nhiều, cúi đầu ăn.

Kiều Dần Tây vẫn chưa đi, đứng bên ngoài nhìn.

Phép tắc lễ nghi của cô đều do Kiều Dần Tây dạy, chưa bao giờ thất thố, sự giáo dưỡng đã ăn sâu vào xương tủy, dù mấy ngày không ăn gì, bây giờ vẫn ăn rất tao nhã, chỉ là tốc độ nhanh, nhiều món chưa nhai kỹ đã nuốt xuống.

Nhược Lạp có chút thích thú với bộ dạng này của cô, chống cằm ghé sát lại hỏi, “Có phải cô lúc nào cũng giả tạo như vậy không?”

Tô Thư liếc cô một cái, không nói gì, chỉ lo ăn.

Nhược Lạp múc một bát canh, “Chậm thôi.”

Nếu nghẹn chết, Kiều Dần Tây sẽ băm cô ta ra thành tám mảnh.

Tô Thư sờ vào n.g.ự.c đang nghẹn, dùng thủ ngữ nói cảm ơn.

Bên ngoài, sắc mặt Kiều Dần Tây khó coi.

Vì Nhược Lạp ghé quá gần, anh không nhìn thấy Tô Thư nữa, Minh Tín nói, “Sếp, ngài đến chỗ tôi xem đi, góc độ của tôi có thể nhìn thấy.”

Kiều Dần Tây mím đôi môi mỏng, “Không có gì đáng xem, xem cũng phiền lòng.”

Nói xong, anh mặt nặng mày nhẹ bỏ đi.

Nhược Lạp vẫn nhớ việc Kiều Dần Tây dặn dò mình.

“Lần này đối đầu với lão Vương vốn dĩ không có sơ hở, nhưng vì cô, mấy anh em của sếp cũng bị thương, những tổn thất này đều phải tính lên đầu cô.”

Tô Thư ngẩn ra vài giây, mới hiểu Nhược Lạp đang nói gì.

Kiều Dần Tây muốn tính sổ rõ ràng với cô.

Đây cũng là điều nên làm, Tô Thư liền im lặng lắng nghe.

Nhược Lạp tính toán một chút, “Khoảng hơn trăm vạn, có mấy anh em bị thương vào chỗ hiểm vừa mới phẫu thuật xong, những cái này đều do cô chịu trách nhiệm, cô xem khoản tiền này khi nào trả lại cho sếp.”

Nói xong, chính cô ta cũng không nhịn được mà thầm mắng trong lòng: Rõ ràng còn quan tâm mà lại dùng cách này để làm người ta khóc, đúng là có bệnh.

Tô Thư hỏi: Tròn một trăm vạn sao?

Tình hình của cô bây giờ, thêm một ngàn tệ cũng rất quan trọng.

Nhược Lạp, “Đúng vậy, sếp bảo tôi thúc cô trả sớm.”

Tô Thư không có nhiều tiền như vậy, hỏi có thể trả góp không.

“Tùy cô thôi, tôi chỉ là người truyền lời.” Nhược Lạp thờ ơ.

Tô Thư liền viết một tờ giấy nợ, nhờ Nhược Lạp mang cho anh.

Nhược Lạp nào dám.

Kiều Dần Tây là một kẻ điên, vừa muốn trêu chọc Tô Thư, lại không muốn thấy Tô Thư cam chịu, đến lúc đó chắc chắn lại nổi giận với mình.

“Cô muốn đưa thì tự mình đưa, đây là chuyện của hai người.”

Tô Thư nghe vậy lại lùi bước.

Cô có chút sợ gặp anh.

Nhưng mình đang ở trên địa bàn của anh, lời nói hành động đều không do mình quyết định.

Sau khi hồi phục một chút sức lực, Tô Thư thay một bộ quần áo tươm tất, đi ra ngoài.

Màn đêm sắp buông xuống, không khí bên ngoài trong lành, vừa phải, trong không khí có mùi thịt nướng thoang thoảng.

Bên cạnh ao cá có một dãy bếp nướng, trên bếp cắm những con cá nướng giòn rụm, Kiều Dần Tây ngồi bên bờ ao, cầm cần câu nhìn mặt nước.

Minh Tín và Nhược Lạp ở bên cạnh anh, cũng đang câu cá.

Nhưng Nhược Lạp câu mãi không được.

Cô ta liền ném cần câu vào xô của Minh Tín, Minh Tín câu được một con, cô ta liền trộm một con.

Lúc trộm con cuối cùng thì bị Minh Tín bắt quả tang, Minh Tín đang định biến sắc, vô tình nhìn thấy Tô Thư, liền ngẩn người.

Anh lập tức đứng dậy, ánh mắt sáng rực, “Cô Tô, cô tỉnh rồi.”

Nhược Lạp nghe tiếng nhìn qua.

Nhưng ánh mắt của cô ta rất nhanh lại quay trở lại khuôn mặt của Minh Tín, mang theo sự tò mò hóng hớt.

Cái tên mặt gỗ này, quả nhiên thèm muốn người phụ nữ của sếp.

Tô Thư hai tay đặt trước người, hơi cúi người chào hỏi, sau đó nhìn về phía Kiều Dần Tây đang chuyên tâm câu cá.

Anh như thể không quan tâm đến mọi thứ bên ngoài, chỉ muốn câu cá.

Thế nhưng dây câu rung động, rõ ràng có cá cắn câu, nhưng Kiều Dần Tây vẫn không nhúc nhích.

Nhược Lạp nhắc nhở, “Sếp, không thu cần là cá chạy mất đấy.”

Kiều Dần Tây, “Cút.”

Nhược Lạp nhướng mày.

“Vâng.”

Sau khi Minh Tín và Nhược Lạp rời đi, Tô Thư nhìn Kiều Dần Tây bên bờ ao, tim đập thình thịch.

Anh không muốn để ý đến ai, không khí xung quanh cũng trở nên lạnh lẽo cứng nhắc.

Nhưng Tô Thư chủ động ra ngoài là để giải quyết vấn đề, cô bây giờ đang ở thế yếu, phải bước đi bước đầu tiên.

Cô không nói được, chỉ có thể đến gần Kiều Dần Tây.

Đưa tay kéo kéo tay áo anh.

Kiều Dần Tây nhìn mặt nước đang gợn sóng, giọng điệu lại bình tĩnh không gợn sóng, “Nói.”

Tim Tô Thư như bị kim châm một cái, đưa tờ giấy nợ vừa viết ra.

Kiều Dần Tây liếc mắt nhìn.

Chỉ có hai câu, rõ ràng rành mạch, nhưng Kiều Dần Tây vẫn hỏi một câu, “Cái gì đây?”

Anh hỏi, Tô Thư chỉ có thể vòng sang bên cạnh anh, ra hiệu thủ ngữ: Giấy nợ, em không có tiền, chỉ có thể nợ anh trước, lãi suất tính theo lãi suất ngân hàng.

Kiều Dần Tây không kiên nhẫn nói, “Không hiểu, vướng tay vướng chân.”

Lúc anh tức giận, giọng nói rất có sức uy hiếp, như những mảnh băng găm vào tim Tô Thư.

Cô nghẹn cổ bước thêm một bước về phía anh.

Trên người không có điện thoại, không có giấy bút, cô chỉ có thể dùng thủ ngữ nói với anh: Giấy nợ.

Lúc này Kiều Dần Tây mới chuyển ánh mắt sang người cô.

Vì mũi chân cô chỉ cách mép ao cá một ly, chỉ cần sơ sẩy một chút là dễ dàng ngã xuống nước.

Sợ gì đến nấy, Tô Thư bị gió thổi một cái, chân liền có chút không vững.

Kiều Dần Tây lập tức túm lấy tay cô, kéo vào lòng.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận