Chương 601: Sếp Kiều
Thật ra Tô Thư biết đời tư của Kiều Dần Tây không thể thiếu phụ nữ.
Nhưng đoán là một chuyện, còn tận mắt thấy lại là chuyện khác.
Trong lòng Tô Thư có một giọng nói nhắc nhở cô đừng xen vào chuyện của người khác, thấy rồi chỉ làm mình khó chịu, Kiều Dần Tây cũng sẽ nổi giận, nhưng lúc này chân cô như bị đổ xi măng, không tài nào nhúc nhích được.
Cô ma xui quỷ khiến đẩy Minh Tín ra.
Minh Tín nhíu mày, “Cô Thư.”
Tô Thư nặn ra một nụ cười:
Tôi xem một chút rồi đi, được không?
Dáng vẻ hỏi han của cô, lịch sự đến đáng thương.
Trong lòng Minh Tín thoáng qua một tia tàn nhẫn, độc địa nghĩ, nếu cô thấy cảnh tượng không mấy hay ho nào đó của Kiều Dần Tây, liệu có ghét anh ta không.
Anh bị lòng riêng của mình thôi thúc, lùi sang một bên.
Tô Thư lặng lẽ đi đến sau cửa.
Qua khe cửa, cô thấy trong phòng có mấy người đàn ông, ai nấy đều ôm ấp gái đẹp, uống rượu tán tỉnh, tiếng cười toàn những lời tục tĩu.
Có lẽ đã bàn xong chuyện làm ăn, Kiều Dần Tây lười biếngựa vào sô pha, thỉnh thoảng hút một hơi thuốc do người phụ nữ bên cạnh đưa tới. Một người phụ nữ khác cầm ly rượu dựa vào lòng anh, đôi chân trắng nõn cọ vào bụng dưới và đùi anh.
“Kiều gia.” Người phụ nữ như con rắn nước uốn éo trong lòng anh, “Nếm thử rượu A Thủy mới khui đi, được không?”
Kiều Dần Tây cong môi, “A Thủy? Chỗ nào có nước?”
Người phụ nữ ngồi lên người anh, không chịu nổi mà vặn vẹo.
“Kiều gia, anh sờ là biết ngay.”
Nói rồi cô ta nắm tay anh đưa xuống dưới váy mình.
Kiều Dần Tây liền “chậc” một tiếng, “Mày là chó nhà ai, tè cả ra quần tao.”
Mọi người nghe vậy đều che miệng cười.
Ánh đèn lướt qua cửa, sắc mặt Tô Thư trắng bệch đến đáng sợ.
Khóe mắt Kiều Dần Tây liếc thấy, rồi ngước lên.
Minh Tín lập tức kéo Tô Thư vào lòng, che mắt cô lại.
“Loảng xoảng” một tiếng, hộp giữ nhiệt trong tay Tô Thư rơi xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề.
Tiếng động này đã phá tan sự nhẫn nhịn của Tô Thư. Cơn chua xót dữ dội trào dâng, ép nước mắt cô tuôn ra, làm ướt áo Minh Tín.
Minh Tín nắm lấy đôi vai run rẩy của cô, bịt tai cô lại.
“Không nhìn, không nghe là được rồi.”
Minh Tín thấy Kiều Dần Tây đẩy người phụ nữ trên người ra, đi về phía cửa. Anh ta trầm mắt, giấu Tô Thư vào phòng bên cạnh.
Kiều Dần Tây mở cửa, thấy Minh Tín đang đứng nghiêm chỉnh ở cửa.
“Sếp.” Minh Tín cúi đầu.
Kiều Dần Tây đưa tay lau vết son trên cằm, đảo mắt nhìn quanh. Vừa rồi thoáng thấy Tô Thư, lẽ nào là ảo giác?
“Sao cậu lại đến đây?” Kiều Dần Tây hỏi.
Minh Tín lấy hộp giữ nhiệt từ sau lưng ra, “Cô Thư mang đồ ăn đến cho anh.”
Kiều Dần Tây càng chắc chắn vừa rồi không phải ảo giác, “Người đâu?”
“Đi rồi ạ.”
Kiều Dần Tây nhíu mày.
Vừa rồi thoáng thấy hình như Tô Thư đang khóc, khóc cái gì?
Trong lòng Kiều Dần Tây dâng lên một cảm giác bực bội khó tả, anh mở hộp cơm ra xem, bên trong là sườn cá xào chua ngọt được xếp rất ngay ngắn.
Anh đã ăn tối rồi, bây giờ không có khẩu vị, liền đưa cho Minh Tín, “Để trên xe trước đi.”
Minh Tín gật đầu, anh hỏi, “Tối nay anh có về không?”
“Tô Thư bảo cậu hỏi à?”
“Không phải, hôm nay anh bận, tôi xem có cần báo cho cô Thư để cô ấy không phải đợi không.”
Lúc này, Nhược Lạp từ bên ngoài bước vào. Cô ta thấy Kiều Dần Tây ở cửa, giọng điệu vui vẻ, “Sếp Kiều, anh đến đón em à?”
Nhược Lạp bây giờ đã thay thế Minh Tín, trở thành cánh tay đắc lực của Kiều Dần Tây.
Kiều Dần Tây vốn định về, nhưng thấy Nhược Lạp thì nhớ ra vẫn còn công việc chưa xử lý xong. Anh quay người vào phòng, gửi một tin nhắn cho Tô Thư.
【Hôm nay không về.】
Trong phòng bên cạnh, Tô Thư lấy điện thoại ra, nhìn tin nhắn đó. Cô cứng đờ người đẩy cửa, không ngờ lại thấy Nhược Lạp chưa đi, đang nhìn hộp cơm trong tay Minh Tín.
“Đây là gì thế? Còn có cả nơ bướm, đáng yêu ghê.” Nhược Lạp đoán là của phụ nữ gửi tới, “Cậu có bạn gái rồi à?”
Minh Tín thành thật đáp, “Đây là do người phụ nữ của sếp Kiều làm.”
“Người phụ nữ của anh ấy?”
Nhược Lạp chỉ nghe nói anh có một người phụ nữ. Lần trước mình quyến rũ anh ta không được, chắc là vì con chim hoàng yến ở nhà mà giữ mình trong sạch.
Cô ta cười lạnh một tiếng, “Đưa đây cho tôi, tôi mang vào trong.”
Minh Tín, “Sếp nói lát nữa mới ăn.”
“Nếu tôi muốn ăn thì sao?” Nhược Lạp đẩy cửa, hỏi vào trong, “Sếp, em ăn một miếng đồ của anh được không?”
Kiều Dần Tây nói một câu “tùy”.
Có lời của anh, Minh Tín đành phải buông tay.
Nhược Lạp xách hộp lên xem, bĩu môi rồi tiện tay ném vào thùng rác.
Minh Tín lập tức nổi giận, “Cô không ăn thì vứt đi làm gì!”
Nhược Lạp khinh thường nói, “Tôi đột nhiên nhớ ra gần đây đang tập luyện, không được ăn đồ nhiều dầu mỡ, sao thế, cậu xót à? Xót thì nhặt lên cho chó ăn đi.”
Minh Tín lạnh lùng liếc cô ta một cái, quả nhiên nhặt hộp cơm lên.
Thứ có người không cần, anh lại coi như báu vật.
…
Tô Thư một mình trở về biệt thự, tắm xong liền chui vào trong chăn.
Cô không nhớ mình đã ngủ thiếp đi như thế nào, chỉ biết mặt mình vùi vào chiếc gối ướt đẫm nước mắt, gặp ác mộng cả đêm.
Khi tỉnh mộng, cô cảm nhận được hơi thở của Kiều Dần Tây. Anh đã tắm, nhưng tay và môi đều rất lạnh, nụ hôn mang theo ham muốn mãnh liệt lướt trên người cô.
Tô Thư cụp mắt, phối hợp xoay người lại, qua làn nước mắt mơ màng nhìn anh.
Kiều Dần Tây vốn đang nén nhịn, thấy cô khóc như vậy, ham muốn dù có nồng cháy đến đâu cũng nguội lạnh. Anh lau từng giọt nước mắt của cô, “Khóc cái gì, thấy tôi ôm phụ nữ khác không vui à?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận