RoseLove
Nạp Tiền

Chương 479: Muốn có một người phụ nữ để kết hôn sinh con

Trong sảnh tiệc, đâu đâu cũng thấy những món quà xa xỉ của khách mời, vàng bạc châu báu chất thành núi.

Lâm Tích khoác tay Mục Cửu Tiêu, đứng trong đám đông hóng chuyện. Ánh mắt cô dõi theo em bé bụ bẫm, lòng mẹ trỗi dậy: “Dễ thương y như Lâm Tiểu Mộ lúc nhỏ.”

Ánh mắt Mục Cửu Tiêu dịu dàng: “Nhìn mà anh cũng muốn sinh thêm một đứa.”

Lâm Tích liếc anh một cái: “Vậy thì phải xem bản lĩnh của anh rồi.”

Mục Cửu Tiêu cười cười. “Thôi, không dám đánh cược nữa.” Căn bệnh di truyền của gia tộc đã khiến Lâm Mộ chịu đủ khổ sở, anh không muốn con mình phải chịu đựng nỗi đau như vậy nữa.

Trái tim Lâm Tích nhói đau, cô siết c.h.ặ.t t.a.y anh.

Mục Khuynh Bạch xem náo nhiệt xong liền chạy đi chơi. Cô xách chiếc váy rườm rà đi qua khu ẩm thực, nếm thử món này món kia, chẳng mấy chốc đã no căng bụng.

Đồng Quân Ngạn đã phát hiện ra cô từ lâu và đi theo cô suốt. Lâu ngày không gặp, cô dường như béo lên một chút, cách ăn mặc vẫn rực rỡ nhưng đã biết cách trang điểm hơn, không còn cố tỏ ra dễ thương nữa. Nét ngây thơ trong mắt cô rất cuốn hút.

Thấy cô có vẻ bị nghẹn, đang tìm nước uống, Đồng Quân Ngạn liền lấy một ly rượu bước đến trước mặt cô. “Uống cái này đi,” Đồng Quân Ngạn nói, “Rượu trái cây vị đào, chỉ có ba độ cồn, không say đâu.”

Mục Khuynh Bạch đột nhiên nhìn thấy mặt hắn, cả người cô sững sờ.

Đồng Quân Ngạn thấy cô kinh ngạc như vậy, không nhịn được cười: “Sao thế, không nhận ra tôi à?”

Mặt Mục Khuynh Bạch lúc đỏ lúc trắng, cô lùi lại một bước: “Nhận ra chứ.”

“Vậy sao lại có vẻ mặt đó.” Đồng Quân Ngạn đưa tay ra định lau đi vụn bánh trên khóe miệng cô.

Mục Khuynh Bạch nhanh chóng l.i.ế.m sạch vụn bánh ở khóe môi, không cho hắn chạm vào.

Đồng Quân Ngạn cảm nhận được sự xa cách của cô, trong lòng thoáng chút buồn bã.

Đồng Quân Ngạn nói: “Ra kia ngồi một lát đi, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Mục Khuynh Bạch tìm kiếm bóng dáng của anh trai và chị dâu khắp nơi. Không tìm thấy, cô không đi cùng Đồng Quân Ngạn: “Có chuyện gì thì anh nói ngay ở đây cũng được mà.”

Nụ cười của Đồng Quân Ngạn nhạt đi một chút: “Em đề phòng tôi làm gì, ở một nơi như thế này mà em còn sợ tôi làm gì em sao?”

“Tôi không muốn đi thôi, sao anh cứ ép tôi.” Mục Khuynh Bạch không vui, “Với lại, tôi và anh có chuyện gì quan trọng để nói sao?”

“Tất nhiên là có chuyện quan trọng để nói.” Đồng Quân Ngạn tiến lại gần một bước, một tay chống lên bàn, vây cô vào lòng, “Mục Khuynh Bạch, lần này tôi về sẽ không đi nữa, tôi muốn có một người phụ nữ để kết hôn sinh con.”

Mục Khuynh Bạch ngẩn người. Hơi thở của hắn phả vào mặt, ánh mắt hắn nhìn xoáy vào cô, làm ký ức xưa ùa về. Cô có chút hoảng loạn, cúi đầu nhìn mũi giày của mình: “Sao lại nói với tôi chuyện này.”

Đồng Quân Ngạn véo cằm cô, nâng lên: “Trước đây tôi bận rộn với những âm mưu đấu đá trong gia tộc, bị che mờ lý trí nên đã làm nhiều chuyện tổn thương em. Bây giờ tôi đã hiểu ra rồi, tôi rất muốn bù đắp cho em.”

Đồng tử của Mục Khuynh Bạch co lại. Cô đẩy mạnh hắn ra: “Không được!”

Đồng Quân Ngạn có chút bất ngờ. Hắn gần như chưa bao giờ nghe cô nói “không được”, và cũng không cho phép cô nói “không được”. Hắn lập tức tiến lại gần hơn: “Tại sao không được? Đã qua lâu như vậy rồi mà em vẫn còn hận tôi sao?”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận