RoseLove
Nạp Tiền

Chương 475: Có nhớ anh không

Mục Khuynh Bạch không giữ được mồm miệng, đã sớm nói với những người quen trong nhà nghỉ rằng vài ngày nữa cô sẽ trở về. Mọi người đều chúc mừng cô.

Ông nội Hà vui vẻ nói: “Cảm ơn Tiểu Bạch đã nhớ đến, mang về ít đồ mềm thôi nhé, ông già rồi, răng yếu lắm.” Nói rồi ông lấy ra một hộp giữ nhiệt: “Lần này con về phải ở lại một tuần, đây là thứ tốt ông chuẩn bị cho con, xem thử đi.”

Mục Khuynh Bạch vui vẻ mở ra, nhưng khi nhìn thấy thứ bên trong, sắc mặt cô liền thay đổi. “Toàn là thuốc thôi ạ.” Mục Khuynh Bạch không cam lòng lật tìm, rồi mắt cô lại sáng lên, “A? Đây là gì vậy?”

Dưới lớp thuốc là một chiếc hộp nhỏ trong suốt, Mục Khuynh Bạch nhìn thấy ngay đó là một chiếc chuông gió làm bằng vỏ sò.

Ông nội Hà hỏi: “Thích không Tiểu Bạch?”

Mục Khuynh Bạch gật đầu, “Thích ạ.”

Ông nội Hà nói: “Những chiếc vỏ sò này đều được nhặt ở bờ biển, mỗi chiếc đều rất đặc biệt. Con treo trong phòng, tiếng chuông leng keng sẽ giúp con ngủ ngon không mộng mị.”

Hà Tông bận rộn đến sáng hôm sau mới trở về. Anh có được vài loại quả mới do khách hàng nghiên cứu ra, hương vị vô cùng thơm ngọt, anh đặc biệt giữ lại để mang về cho Mục Khuynh Bạch nếm thử.

Nhưng khi đến cửa, anh đột nhiên nhớ ra Mục Cửu Tiêu vẫn còn ở đây, anh liền cứng người dừng lại.

Ngay lúc định quay đi, anh bắt gặp mấy người phụ nữ mặc đồng phục, xách theo vali đang tìm số phòng. Hà Tông hỏi ra mới biết họ là người được Mục Khuynh Bạch gọi đến để massage và làm đẹp.

Hà Tông gạt đi vẻ mệt mỏi, gõ cửa phòng Mục Khuynh Bạch. Cô vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, bộ váy ngủ hai dây màu trắng bạc không che hết được thân hình quyến rũ của cô, làn da trắng ngần dưới ánh nắng.

Hà Tông nhìn đến ngây người.

Cô thấy Hà Tông vào, lười biếng nằm sấp trên giường, “Đến rồi à, tìm chỗ nào ngồi đi, em đi thay đồ đã.”

Mục Khuynh Bạch bảo Hà Tông cùng vào phòng thay đồ. Cửa vừa đóng lại, họ đã quấn lấy nhau trong một nụ hôn nồng cháy, khó dứt.

Mục Khuynh Bạch thì thầm trách móc: “Tối qua anh đi đâu, sao không về?”

Trái tim Hà Tông ấm áp lạ thường. Giọng điệu này giống hệt một người vợ đang tra hỏi chồng.

“Hôm qua anh cùng bạn hàng nghiên cứu giống cây mới trong nhà kính, đến sáng mới về được.” Hà Tông lấy quả trong túi ra, lau sạch sẽ, “Nào, em nếm thử đi.”

Hà Tông giúp cô thay đồ. Chỉ vài phút thay đồ mà anh đã nuốt nước bọt không biết bao nhiêu lần. Anh khao khát được l.à.m t.ì.n.h với cô, dù đã thức trắng đêm, thân tâm mệt mỏi, đôi mắt sắp đỏ ngầu vì thiếu ngủ, anh vẫn muốn được giải tỏa bên trong cơ thể cô.

Nhưng bây giờ thì không được. Chưa kể Mục Cửu Tiêu và Lâm Tích có thể đến bất cứ lúc nào, vài ngày nữa cô còn phải về dự tiệc, trên người không thể để lại dấu vết.

Cuối cùng, Hà Tông vẫn không nhịn được, anh vùi đầu vào dưới váy cô hít một hơi thật sâu.

Mục Khuynh Bạch bị râu của anh làm cho ngứa ngáy, cô túm tóc anh nói: “Chuông gió ông nội tặng em là do anh làm đúng không?”

Hà Tông lí nhí đáp: “Sao em biết?”

“Vỏ sò được nhặt từng chiếc một, hình dáng đều đầy đặn và đẹp đẽ, chắc phải soi đèn tìm mới thấy. Anh nói xem ông nội đã tám mươi tuổi rồi, làm gì có sức mà đi nhặt chứ?”

Hà Tông chống người dậy, ôm cô và hôn, một tay trượt dọc sống lưng cô xuống vùng bụng dưới, xoa nhẹ vết sẹo mờ ở đó. Những thứ cô thích thì anh không mua nổi, những thứ trong khả năng của anh thì cô lại không vừa mắt, nghĩ đi nghĩ lại, anh chỉ có thể tự tay làm gì đó tặng cô.

“Tiểu thư,” Hà Tông ích kỷ hỏi, “Sau khi em về, em có nhớ anh không?”

Mục Khuynh Bạch nhìn đôi mắt anh đang nhìn mình chằm chằm, vành tai lại ửng đỏ, cô không nhịn được cười. “Không nhớ.”

Ánh mắt Hà Tông tối sầm lại.

Mục Khuynh Bạch choàng tay qua cổ anh, cọ cọ mũi mình vào mũi anh, “Anh nhớ em thì em sẽ nhớ anh.”

Đồng tử của Hà Tông rung động. Đôi khi cô ngốc nghếch, đôi khi lại lanh lợi, nhưng dù là lúc nào, với anh, cô vẫn là một cái bẫy ngọt ngào. Anh cam tâm tình nguyện lún sâu vào đó.

Làm đẹp được nửa chừng, một cuộc gọi đến, Mục Khuynh Bạch không rảnh tay nên bảo Hà Tông bật loa ngoài đưa đến bên tai.

Đầu dây bên kia dừng lại một chút, “Mục Khuynh Bạch, em không biết số điện thoại của tôi sao?”

Mục Khuynh Bạch đột nhiên mở mắt, tim cô thắt lại.

Hà Tông nhận ra sự khác thường của cô, đang định lên tiếng hỏi han thì giọng nói trầm ấm của người đàn ông trong điện thoại lại vang lên, “Là tôi, Đồng Quân Ngạn, tôi về nước rồi.”

đọc full truyện nhanh nhắn zl 034..900..5202

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận