Chương 473: Đều đen kịt cả
Vợ chồng Mục Cửu Tiêu lần này đến đây, ngoài việc thăm em gái ra còn có một việc khác. Anh đưa cho Mục Khuynh Bạch một tấm thiệp mời: “Tiệc đầy tháng con gái của Hoắc Thỉ, em có đi không?”
Mục Khuynh Bạch rất thích những nơi náo nhiệt như vậy, cô mở thiệp mời ra xem kỹ, có chút phấn khích: “Ở đâu vậy anh?”
“Đảo Ánh Trăng, tổ chức ba ngày.”
Mục Khuynh Bạch đã từng đến đó một lần, cô kinh ngạc: “Nơi đó đắt đỏ như vậy, chỉ những quan chức, người có gia thế với tài sản thẩm định trên trăm triệu mới có suất lên đảo. Anh nói Hoắc Thỉ tổ chức tiệc đầy tháng cho con gái mà phung phí trên đó tận ba ngày sao?”
Mục Cửu Tiêu nhướng mày: “Nhà bọn họ đời đời đều có cái nết đó, sinh con ra là chỉ hận không thể phóng vài quả tên lửa để cả thế giới cùng ăn mừng.”
Cô còn tiện thể mắng Mục Cửu Tiêu một trận: “Anh xem người ta kìa, rồi nhìn lại mình đi. Mộ Mộ có một người bố keo kiệt như anh cũng thật là khổ.”
Mục Cửu Tiêu liếc cô một cái: “Tiệc đầy tháng của cháu gái em, ai là người múa như công xòe đuôi trong sảnh tiệc thế nhỉ?”
Mục Khuynh Bạch chỉ tấn công chứ không phòng thủ: “Hay là sinh thêm đứa nữa đi, tiệc đầy tháng của đứa thứ hai chúng ta cũng đến đảo Ánh Trăng, quẩy hẳn ba tháng luôn.”
Mục Cửu Tiêu: “Thích nơi đó đến vậy à?”
“Thích, thích lắm.”
“Không cần đợi đến đứa thứ hai đâu, sinh nhật chị dâu em chúng ta sẽ đến đó tổ chức.”
Mục Khuynh Bạch phá lên cười, ôm chầm lấy Mục Cửu Tiêu nói: “Anh trai, em yêu anh nhất!” Nói xong cô đột nhiên nhận ra: “Sinh nhật ai cơ? Sinh nhật chị dâu à.”
“Ừ.”
Mục Khuynh Bạch buông anh ra: “Thế sinh nhật em thì sao?”
“Cũng đến đó.”
Mục Khuynh Bạch lại toe toét cười. Đến lúc đó, cô nhất định sẽ rủ cả Hà Tông đi cùng, mặc bộ váy đẹp nhất, để anh ta phải c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt.
…
Vào tháng Tám, tháng Chín, thị trấn vẫn chưa vào thu, còn vương lại chút dư vị của mùa hè, không lạnh không nóng, đặc biệt thích hợp để nghỉ dưỡng. Đã đến rồi thì Mục Cửu Tiêu cũng không vội đi, anh quyết định ở lại chơi với vợ vài ngày.
Hà Tông chào hỏi một người bạn, bao trọn một ao cá cả ngày để cùng Mục Cửu Tiêu đi câu.
Hà Tông mang dụng cụ đến, còn mắc mồi vào lưỡi câu cho Mục Cửu Tiêu.
“Không cần đâu, tôi tự làm được.” Mục Cửu Tiêu cảm thấy hành động này của anh ta có chút kỳ lạ. “Anh chăm sóc tốt cho Mục Khuynh Bạch là được rồi, tôi và Lâm Tích không cần anh phải bận tâm.”
Hà Tông không để tâm: “Chỉ là tiện tay thôi mà.”
Tiện tay sao, Mục Cửu Tiêu thầm nghĩ, lần trước đến đây sao không thấy anh tiện tay như vậy.
Hà Tông lại làm thêm một chiếc cần câu cho Lâm Tích, sau đó mới đi về phía Mục Khuynh Bạch. Anh ta tìm cho cô một vị trí cực tốt, không bị gió thổi, không bị nắng chiếu, lại còn là một khu vực riêng biệt. Cần câu vừa quăng xuống ao, cá đã vây quanh không ngớt.
Mục Khuynh Bạch cười ha hả: “Dễ câu thế à?”
Hà Tông: “Là do cô giỏi, cô quăng cần tốt.”
“Không phải là anh quăng sao?”
“Tôi chỉ hỗ trợ một chút thôi.”
“Sao miệng anh ngọt thế hả, quản gia Hà?”
Ở bên kia, Mục Cửu Tiêu và Lâm Tích nghe không sót một lời nào. Hai người nhìn mặt hồ yên ả, đối diện với sự đối xử khác biệt một trời một vực và những lời khen không biết ngượng mồm kia, cả hai đều im lặng. Vài phút sau, Mục Cửu Tiêu không nhịn được mà buông một câu: “Cái nghề dịch vụ này hy sinh nhiều thật.”
Câu cá chưa đầy nửa tiếng, Hà Tông đã hỏi Mục Khuynh Bạch hơn chục câu. Có khát không, có đói không, có lạnh không, có chán không. Mục Khuynh Bạch cũng chẳng khách sáo, làm gì cũng sai bảo Hà Tông. Hai người họ mượn cớ chủ nhà và khách thuê để ngang nhiên thể hiện tình cảm ngay trước mắt vợ chồng Mục Cửu Tiêu.
Mọi chuyện vốn dĩ vẫn ổn, Mục Cửu Tiêu cũng chẳng bận tâm. Nhưng đúng lúc Hà Tông đút nước cho Mục Khuynh Bạch uống, Mục Cửu Tiêu vô tình liếc sang và thấy Hà Tông sau khi thu cốc về cũng tự mình uống một ngụm.
Một sợi dây trong đầu Mục Cửu Tiêu đột nhiên căng ra. Mục Khuynh Bạch cũng giống anh, có chứng ưa sạch sẽ nhẹ. Con bé không bao giờ dùng chung đồ dùng sinh hoạt với người khác. Mà chiếc cốc Hà Tông vừa đưa rõ ràng là của anh ta, Mục Khuynh Bạch không chỉ uống mà còn để cho Hà Tông uống nữa. Hành động này rõ ràng là có vấn đề.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, lúc cả nhóm quay về, Mục Khuynh Bạch phấn khích đếm số cá trong xô của mình.
Trong đó có một con cá vừa đen vừa dài, cô cầm lên hỏi: “Đây là cá gì vậy?”
“Cá lóc lai, nó chưa lớn hết cỡ đâu, to nhất có thể dài đến hơn chục cân.”
Con cá lóc quẫy mạnh, làm nước b.ắ.n tung tóe lên mặt Mục Khuynh Bạch. Cô ghét bỏ vứt con cá đi, buột miệng nói: “Ôi, b.ắ.n hết cả vào mặt mình rồi.”
Hà Tông lấy khăn ướt lau mặt cho cô, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Mục Khuynh Bạch bắt gặp ánh mắt không đứng đắn của anh ta, rồi lại nhìn con cá dài ngoằng kia, hai má cô ửng đỏ. Cô chợt nhớ ra con cá này trông giống hệt thứ kia của Hà Tông.
Đều đen kịt cả.
Mục Khuynh Bạch lí nhí làu bàu: “Em ghét nhất màu đen, mang nó đi xa đi.”
Hà Tông cũng nói bóng gió: “Nó sinh ra đã thế rồi thì biết làm sao.”
Nói rồi anh ta đẩy cái xô sang một bên, đột ngột ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt âm u của Mục Cửu Tiêu đang nhìn mình chằm chằm.
“…”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận