Chương 12
23
Chỉ trong 0,1 giây ngắn ngủi trước khi mũi d.a.o tách xương sắc lẹm kịp xuyên thủng lớp da thịt, cánh tay phải của Khương Ly tựa như một con rắn nước trơn trượt, thoát khỏi sự kiềm tỏa của vòng dây garo.
Thế nhưng, cô không hề dùng tay để đỡ lấy lưỡi dao. Cô là một pháp y, không phải cao thủ võ lâm; việc dùng tay không bắt d.a.o sắc chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t. Khương Ly đã thực hiện một động tác mà trong cơn điên loạn của mình, Trần An có nằm mơ cũng không ngờ tới.
Cô rút từ trong túi áo ra một vật nhỏ. Đó là một khúc xương đùi gà — phần xương ăn thừa từ bữa tối mà cô đã âm thầm mài nhọn rồi giấu kỹ để phòng thân. Cô vốn định dùng nó để cạy khóa, không ngờ lại phải dùng nó làm vũ khí sinh tồn.
“Phập.”
Một âm thanh vật sắc đ.â.m xuyên qua thớ thịt vang lên trầm đục và ngắn gọn. Con d.a.o tách xương trên tay Trần An rơi “keng” xuống đất. Hắn phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết, tay trái ôm chặt lấy cổ tay phải, lảo đảo lùi lại phía sau.
Ngay chính giữa cổ tay hắn — vị trí hiểm yếu nối liền thần kinh giữa và gân gấp — đang cắm phập một đoạn xương gà trắng hếu. Máu tươi tuôn ra như suối, lập tức hòa cùng nước mưa nhuộm đỏ cả một vùng đất.
— “Á… á… Tay tôi! Tay của tôi!”
Trần An đau đớn đến mức lăn lộn trên vũng bùn, cánh tay phải buông thõng ở một góc độ kỳ quái. Chỉ với một đòn, hắn chính thức trở thành phế nhân.
Khương Ly nén cơn đau buốt ở bả vai, dùng tay trái nhặt con d.a.o dưới đất lên, từng bước tiến về phía hắn. Cô dùng sống d.a.o vỗ nhẹ vào khuôn mặt đang méo mó vì đau đớn của Trần An, nhìn xuống từ trên cao với ánh mắt của một kẻ phán xét thực sự.
— “Tôi đã nói rồi, tôi rất hiểu về xương.” — Giọng cô đều đều, lạnh lẽo — “Mật độ xương cổ tay của anh quá thấp, dây chằng cũng giòn như giấy. Dùng loại xương yếu ớt này để gây án, quả thực là một sự sỉ nhục đối với nghệ thuật bạo lực.”
Lúc này, luồng livestream hoàn toàn bùng nổ, bình luận nhảy nhanh đến mức khiến hệ thống gần như đóng băng. 【Trời đm!!! Xương gà?! Chị ấy dùng xương gà hạ gục thằng điên đó sao?!】 【Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế? Tôi chỉ thấy tay chị Khương khẽ động một cái là thằng kia phế luôn rồi!】 【Cái tiếng ‘rắc’ vừa nãy là chị ấy tự làm trật khớp vai để thoát trói đúng không? Điên thật rồi, đây là người hay là máy móc vậy?!】 【Sức chiến đấu của pháp y cấp cao đây sao? Đây không phải bình hoa, đây là mũi khoan kim cương!!!】
Cùng lúc đó, Tạ Vọng cuối cùng cũng xé rách được tấm lưới điện t.ử thần. Toàn thân anh ướt sũng, đôi bàn tay chằng chịt vết rách đang chảy m.á.u ròng ròng, nhưng dường như anh chẳng hề cảm nhận được nỗi đau thể xác. Anh lao tới như một con thú điên cuồng.
— “Khương Ly!”
Tạ Vọng kéo cô vào lòng, lực mạnh đến mức như muốn khảm cô vào da thịt mình. Cô cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy kịch liệt.
— “Không sao rồi… không sao rồi…” — Anh lặp đi lặp lại với giọng khàn đặc. Đó là sự nhẹ nhõm tột cùng sau khi bước hụt vào vực thẳm mất mát.
Bị siết đến mức suýt ngạt thở, Khương Ly đành dùng bàn tay trái còn lành lặn vỗ nhẹ lên lưng anh: — “Thầy Tạ, nhẹ tay chút.” — Cô nhăn mặt vì đau — “Vai tôi vừa bị trật, anh mà siết thêm chút nữa là tôi phải cắt cụt tay thật đấy.”
Tạ Vọng lập tức buông lỏng vòng tay, nhìn cánh tay phải đang buông thõng của cô, đôi mắt anh đỏ hoe ngay tức khắc. Vị ảnh đế luôn giữ vẻ tao nhã, thậm chí là chút điên loạn trước ống kính, giờ đây lại giống như một chú ch.ó lớn bị bỏ rơi dưới mưa, đầy vẻ tội nghiệp.
— “Đừng khóc.” — Khương Ly nhìn anh đầy vẻ ghét bỏ — “Xấu c.h.ế.t đi được. Giúp tôi nắn lại xương, anh biết làm không?”
Tạ Vọng hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đôi tay run rẩy nắm lấy cánh tay cô: — “Cố chịu một chút.”
“CẠCH.”
m thanh khớp xương trở về vị trí cũ vang lên giòn tan. Khương Ly thở hắt ra một hơi, cử động cổ rồi quay đầu nhìn Trần An đã ngất lịm vì đau đớn.
— “Được rồi, giờ thì báo cảnh sát được rồi đấy. Tiện thể nhắn với họ, ở đây có một kẻ thích chơi trò ghép xương, nhưng cuối cùng lại tự tháo rời chính mình.”
24
Cơn mưa bão cuối cùng cũng tạnh hẳn. Tiếng còi cảnh sát vang vọng, xé tan sự tĩnh lặng của thung lũng.
Khi Trần An được đưa lên xe cứu thương, hắn vẫn còn đang co giật trong cơn mê sảng. Đoạn xương gà kia đ.â.m quá chuẩn xác vào bó dây thần kinh vận động; sau này đừng nói là cầm d.a.o gây án, ngay cả việc cầm đũa ăn cơm đối với hắn cũng là một cực hình.
Kết quả điều tra cho thấy, Trần An chính là một kẻ cuồng tín vụ án g.i.ế.c người hàng loạt chấn động mười ba năm trước. Hắn ẩn mình trong đoàn phim suốt nhiều năm chỉ để tìm kiếm “vật hiến tế” hoàn hảo nhằm tưởng niệm thần tượng của mình. Và Tạ Vọng chính là kẻ xấu số bị hắn chọn trúng.
Từ bưu kiện chứa chân đứt đến t.h.i t.h.ể thật trong mật thất, tất cả đều là màn kịch tàn độc do một tay hắn đạo diễn nhằm hủy hoại Tạ Vọng, biến anh thành kẻ sát nhân biến thái để hắn có thể đích thân “phán xét” anh trước toàn dân.
Đáng tiếc cho hắn, hắn đã đụng phải Khương Ly — một pháp y hiểu về xương hơn hắn, và hiểu về những kẻ biến thái hơn bất kỳ ai.
Sau đêm kinh hoàng đó, danh tiếng của Khương Ly xoay chuyển 180 độ. Các từ khóa như #Khương Ly – Pháp y cực gắt#, #Khương Ly phản sát bằng xương gà#, #Show hẹn hò biến thành chương trình pháp luật trực tuyến# thống trị top tìm kiếm suốt nhiều ngày liền.
Trang cá nhân của cô từ hai vạn anti-fan ban đầu đã tăng vọt lên mười lăm triệu người theo dõi, bên dưới toàn là những lời tung hô: “Chị ơi, hãy bắt em đi!”.
Thậm chí trên mạng còn có kẻ rảnh rỗi đến mức ghép ảnh Khương Ly thành hình tượng Quan m bồ tát, nhưng thay vì cầm bình ngọc cam lộ, trên tay cô lại là một… khúc xương gà trắng hếu.
Quả thực là một sự sùng bái không cần thiết.
Trên xe cứu thương.
Nhân viên y tế đang cẩn thận cố định lại vùng vai cho Khương Ly. Tạ Vọng ngồi ngay bên cạnh, tay cầm túi chườm đá, tỉ mỉ giúp cô giảm đau. Anh giữ im lặng tuyệt đối, đôi mắt hơi rủ xuống, không rõ đang theo đuổi dòng suy nghĩ gì. Ánh đèn xanh đỏ từ xe cảnh sát và cứu thương hắt qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt anh những mảng sáng tối chập chờn, bất định.
— “Sao thế?” — Khương Ly dùng mũi chân đá nhẹ vào cẳng chân anh — “Bị dọa đến ngốc rồi à?”
Tạ Vọng ngẩng đầu lên. Đôi mắt đào hoa vốn luôn đong đầy ý cười giả tạo giờ đây chỉ còn lại một mảnh đen thẳm sâu không thấy đáy.
— “Khương Ly.”
Anh gọi tên cô, giọng rất khẽ nhưng lại mang sức nặng ngàn cân.
— “Từ khi nào em biết… tôi không phải là hung thủ?”
Cuối cùng thì thời khắc này cũng đến. Câu hỏi chí mạng nhất, sự đối đầu trực diện về niềm tin giữa hai tâm hồn lệch lạc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận