RoseLove
Nạp Tiền

Chương 630: Anh thật lòng đối tốt với em

Diệp Tranh đã từng gặp kẻ tiện, nhưng chưa bao giờ gặp kẻ tiện đến thế.

Đã ba mươi mấy tuổi đầu rồi mà vẫn còn làm những chuyện của đám choai choai.

Kiều Dần Tây ra tay trước, trả nhiều tiền, khí thế lại đáng sợ, chủ tiệm không dám không bán. Sau khi xác nhận đã nhận được tiền, ông ta vui vẻ nhường lại vị trí “báu vật trấn tiệm” của mình.

Hai bó hoa, bó lớn trong tay Kiều Dần Tây, bó nhỏ trong tay Diệp Tranh.

Lúc Tô Thư ra ngoài, hai kẻ khoe mẽ này đang đứng cách đó không xa, ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào cô.

Các giáo viên và học sinh đi cùng không nhịn được cũng phải nhìn về phía này.

Tô Thư chưa bao giờ trải qua cảnh tượng như vậy, đứng hình tại chỗ.

Diệp Tranh biết cách tranh thủ, bước lên trước, đi về phía Tô Thư: “Thư à, hôm nay học thế nào, có mệt không em?”

Tô Thư nhìn hắn, nở một nụ cười.

Nhưng khóe mắt lại tràn ngập bóng hình của Kiều Dần Tây.

Trước đây cô cũng thường xuyên nhận được hoa, nhưng đều là do Minh Tín mua rồi mang đến biệt thự. Dáng vẻ tự tay cầm hoa như Kiều Dần Tây hôm nay, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Vừa mới lạ, lại vừa quen thuộc.

Dù sao thì với tính cách của hắn, làm gì cũng phải đợi người khác chủ động.

Kể cả việc nhận lỗi.

Diệp Tranh quan sát sự thay đổi trên nét mặt Tô Thư, dịu dàng hỏi: “Anh mua hoa hồng cho em, có thích không?”

Tô Thư nhất thời không biết phải làm sao.

Cô biết suy nghĩ của Diệp Tranh đối với mình. Nếu là người bình thường, cô đã từ chối rồi. Nhưng Diệp Tranh là người đàn ông mà ngay cả Rola cũng phải kiêng dè tám phần, lỡ hắn không vui, g.i.ế.c c.h.ế.t cô cũng chỉ là một cái chớp mắt.

Mà Kiều Dần Tây, lại càng không phải là chỗ dựa của cô.

Trước là sói, sau là hổ, cô bị kẹt giữa hai người đàn ông, tình thế như nước sôi lửa bỏng.

Lúc này, Kiều Dần Tây cất tiếng gọi: “Thư.”

Tô Thư nghe tiếng nhìn sang.

Hắn chậm rãi bước tới: “Anh mua quà cho em, đã đặt nhà hàng em thích rồi, cũng sắp đến giờ rồi, đi thôi.”

Nói xong, hắn chìa tay ra, ý bảo cô nắm lấy tay mình.

Hoa rất nặng, hắn sẽ không để cô cầm.

Tô Thư giơ tay lên, hỏi bằng thủ ngữ: Nhà hàng nào?

Kiều Dần Tây: “Đương nhiên là nhà hàng Tây gần nhà chúng ta rồi.”

Tô Thư: Em không thích ăn đồ Tây.

Kiều Dần Tây nhíu mày.

Không thích ăn?

Nhưng hắn rõ ràng nhớ rằng đó là quán cô thường lui tới.

Tô Thư: Vì anh thường xuyên tập gym, đồ Tây vừa tốt cho sức khỏe lại vừa tiện lợi, nên em mới thường xuyên đến đó.

Cô rất dễ nuôi, không kén ăn, cũng không ham hư vinh. Kiều Dần Tây cho gì cô nhận nấy. Cũng chính vì quá ngoan ngoãn, nên mới không đáng được hắn đặt trong lòng.

Về phương diện này, Diệp Tranh lập tức chiếm thế thượng phong: “Thư thích ăn món Quảng Đông, vừa đa dạng lại vừa thanh đạm. Hải sản ở Thiên Phúc Cư là món em thích nhất. Anh đã nhờ bạn giữ lại phòng bao có vị trí đẹp nhất, còn mời riêng hai đầu bếp hàng đầu chỉ để phục vụ hai chúng ta. Chỉ cần em muốn ăn, món ăn sẽ luôn tươi mới.”

Trong mắt Tô Thư dần hiện lên những tia sáng lấp lánh.

Cô lịch sự bày tỏ lời cảm ơn.

Còn Kiều Dần Tây ở phía đối diện, mặt đã đen như đ.í.t nồi.

Diệp Tranh thì lại rạng rỡ hẳn lên. Nỗi nhục nhã vừa bị chèn ép ban nãy, trong nháy mắt tan thành mây khói.

Hắn ngay cả giọng điệu cũng có vài phần đắc ý, khoe khoang: “Bây giờ muốn đi ăn không?”

Tô Thư gật đầu.

Hai người liền lờ đi Kiều Dần Tây, sóng vai rời đi.

Ngay sau đó, thuộc hạ của Kiều Dần Tây chở cả một xe quà đến, nhưng chỉ thấy mỗi ông chủ của mình đang cô đơn đứng trong gió lạnh.

Thuộc hạ do dự bước tới, cẩn thận nói: “Kiều gia, đồ đã đến rồi ạ.”

Kiều Dần Tây như không nghe thấy.

Trong mười mấy phút Tô Thư rời đi, hắn vẫn luôn suy nghĩ, tự kiểm điểm.

Hắn hỏi thuộc hạ: “Ở bên một người tám năm mà không biết người ta thích ăn gì, có phải là rất quá đáng không?”

Thuộc hạ kinh ngạc, khéo léo chỉ vào đầu mình: “Người này có phải bị bệnh gì không ạ?”

Kiều Dần Tây: “…”

Thuộc hạ ra vẻ nghiêm túc nói: “Thằng ngu nào thế mà ngài giữ bên cạnh tám năm trời cũng không nỡ đá đi vậy?”

Kiều Dần Tây mặt không cảm xúc ném bó hoa vào đầu anh ta.

“Ngày mai cậu không cần đến nữa.”

Ăn cơm với Tô Thư, Diệp Tranh cũng chỉ có thể ngắm nhìn vẻ đẹp của cô.

Cô không hề hoạt bát, giống như một khúc gỗ.

Diệp Tranh biết cô sợ mình. Dù mấy tháng nay cô luôn cố tỏ ra thoải mái, nhưng chỉ cần hắn hơi thân mật một chút, cô liền cứng đờ, mặt tái đi.

“Thư à, em thật sự không cần phải sợ anh.” Diệp Tranh đã nói những lời này rất nhiều lần. “Anh thật lòng đối tốt với em.”

Tô Thư mỉm cười, chăm chú ăn cơm.

Vẻ mặt Diệp Tranh trở nên lạnh nhạt: “Có lẽ em sẽ nghĩ anh tiếp cận em là vì Kiều Dần Tây, nhưng em biết khả năng của anh mà, muốn có được em, căn bản không cần tốn nhiều thời gian và công sức như vậy.”

Tô Thư tim thắt lại.

Hắn rõ ràng là đã mất kiên nhẫn rồi.

Tô Thư ra hiệu: Nhưng em không đáng để anh làm vậy, anh biết rõ em từng là bạn giường của Kiều Dần Tây.

Diệp Tranh bật cười: “Điều đó thì chứng minh được gì? Nếu trinh tiết là thứ quan trọng, vậy thì đàn ông đầy đường đều là rác rưởi cả.”

Tô Thư: Em cảm thấy anh xứng đáng với người tốt hơn.

“Thứ anh thích chính là thứ tốt nhất.” Diệp Tranh nhìn cô như đang nhìn một con thỏ trắng trong suốt. “Thư à, anh có thể đợi em mở lòng với anh, nhưng anh không muốn thấy em quay đầu lại nữa. Anh biết trong lòng em vẫn còn Kiều Dần Tây, vẫn nhớ những điều tốt đẹp anh ta đã làm cho em. Nhưng nếu anh ta thật sự tốt với em, sao lại có thể để mặc em ở bên cạnh anh lâu như vậy? Anh ta có quan tâm đến sống c.h.ế.t của em không?”

Tô Thư bị chọc trúng nỗi đau, cổ họng nghẹn đắng.

Diệp Tranh thấy được hiệu quả mình mong muốn, nét mặt giãn ra.

Lúc này, Tô Thư không còn đơn giản là một người phụ nữ xinh đẹp nữa.

Mà là chiến lợi phẩm trong cuộc tranh giành giữa hắn và Kiều Dần Tây.

Đúng lúc này, một người đàn ông đột nhiên mở cửa, vội vã đi về phía Diệp Tranh, ghé vào tai hắn thì thầm: “Thiếu gia, cấp trên đột nhiên cử người xuống đình chỉ chức vụ của lão gia, còn bị bắt giam thẩm vấn. Chuyện này đã ầm ĩ khắp nơi, lão gia đang ở nhà nổi trận lôi đình, bảo cậu mau chóng về một chuyến.”

Khuôn mặt Diệp Tranh lập tức phủ đầy mây đen.

“Ai làm?”

Hắn vừa hỏi xong, quay đầu lại đã nhìn thấy Kiều Dần Tây đang ngồi ở bàn khác.

Kiều Dần Tây đang tao nhã húp món súp hải sản. Nước súp sánh mịn, hương vị tuyệt hảo. Hắn nhướng mày nhìn Diệp Tranh, tỏ vẻ tán thưởng món ăn này.

Vẻ mặt đó, tiện đến mức không thể tiện hơn.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận