Chương 622: Tô Thư cô không có não à
Nhược Lạp cười gượng một tiếng, quay lại nghiêm túc ăn sáng.
Tô Thư thấy anh đến, càng không ngẩng đầu lên được, hận không thể úp mặt vào đĩa.
Kiều Dần Tây rửa tay xong liền tham gia cùng họ, Minh Tín đi lấy bữa sáng mới qua, cắt sẵn bánh mì nướng và thịt xông khói cho anh.
Người Kiều Dần Tây hơi nghiêng về phía Tô Thư.
“Sao không trả lời câu hỏi của Nhược Lạp?”
Tai Tô Thư đỏ bừng, sắp không nhịn được mà chửi thầm trong lòng.
Cái ổ gì thế này, một người còn không đứng đắn hơn người kia.
Kiều Dần Tây thấy cô làm rùa rụt cổ, không thích, “Em không trả lời xem ra là không hài lòng với kỹ thuật của tôi rồi, vậy tối nay tôi cố gắng thêm chút nữa.”
Tô Thư vội vàng ngẩng đầu lên, gật đầu.
Tốt, kỹ thuật của anh rất tốt.
Kiều Dần Tây ăn một miếng bánh mì nướng, thản nhiên hỏi, “Tốt thế nào?”
Tô Thư thực sự rất sĩ diện: Minh Tín và Nhược Lạp vẫn còn ở đây.
Kiều Dần Tây chính là muốn cho Minh Tín nghe, anh khẽ cười một tiếng, ôn hòa hỏi, “Minh Tín, cậu không tò mò sao?”
Ánh mắt Minh Tín kiên định, “Sếp, tôi đảm bảo sau này sẽ trung thành tuyệt đối, không bao giờ hai lòng, lỗi lầm trước đây tôi tuyệt đối sẽ không tái phạm.”
Lúc này Kiều Dần Tây mới hài lòng.
“Tiếp tục ăn đi.”
Anh không hỏi nữa.
…
Kiều Dần Tây tranh thủ thời gian cử người đi theo dõi nhất cử nhất động của Diệp Tranh.
Minh Tín thăm dò hỏi, “Sếp, ngài muốn xử lý cả anh ta sao?”
Kiều Dần Tây có ý định này, nhưng không có trăm phần trăm chắc thắng.
Trước khi anh ta tìm đến Tô Thư, thực ra Kiều Dần Tây không có dã tâm lớn như vậy, dù sao trên đầu anh ta có một người cha làm quan, muốn nhổ cỏ tận gốc cần phải trả một cái giá rất lớn.
Nhưng bây giờ tình thế đã khác.
Cái c.h.ế.t của lão Vương khiến Kiều Dần Tây rơi vào thế bị động, anh không ra tay chính là cho Diệp Tranh cơ hội.
Hơn nữa cái ánh mắt của tên khốn đó nhìn Tô Thư không giống bình thường, khiến anh phiền lòng.
Kiều Dần Tây lập một kế hoạch sơ sài giao cho Minh Tín, bảo anh phối hợp với Nhược Lạp thử xem tính khả thi.
Minh Tín do dự muốn nói, “Sếp, Nhược Lạp cô ấy…”
Kiều Dần Tây hỏi, “Sao, cô ta quấy rối cậu à?”
“…” Vẻ mặt Minh Tín phức tạp, “Cái đó thì không… Thôi không có gì, tôi đi làm việc trước.”
Kiều Dần Tây lại bận một lúc, nhớ ra Tô Thư一直 không đến tìm mình, anh bỗng cảm thấy nhàm chán, ra ngoài tìm cô.
Liền thấy cô đang gọi video với người khác.
Bộ dạng đó trông có vẻ rất vui.
Kiều Dần Tây trực giác đối phương là một người đàn ông, đến gần nhìn một cái mặt liền sa sầm.
Đối phương là Diệp Tranh.
Diệp Tranh lại còn hiểu được thủ ngữ, Tô Thư nói: Không cần phiền anh đâu, em đã quen với việc không nói chuyện rồi.
Diệp Tranh, “Nhưng giọng của em hay như vậy, tài ăn nói tốt như vậy, không nói chuyện không thấy tiếc sao?”
Tô Thư: Không sao đâu.
Diệp Tranh, “Em đừng khách sáo với tôi, tôi có nhiều mối quan hệ, chỉ là một lời nói thôi, A姝, tôi thật lòng hy vọng em có thể mở miệng nói chuyện, tai của em tôi cũng sẽ chữa cho em.”
Tô Thư nhìn người đàn ông dịu dàng trong màn hình, mím môi cười, rất cảm ơn anh, nhưng lại không biết trả lời thế nào.
Diệp Tranh thấy cô im lặng, thông cảm nói, “Sợ tôi không hiểu thủ ngữ à? Vậy thế này, nếu em đồng ý tôi giúp thì gật đầu, không đồng ý thì lắc đầu.”
Kiều Dần Tây không nghe nổi nữa.
Gật đầu lắc đầu cái gì.
Làm như là mật hiệu ngoại tình của mẹ nó vậy.
Anh đi thẳng hai bước đến sau lưng Tô Thư, tắt video.
Tô Thư không hiểu: Anh làm gì mà tắt điện thoại của em?
Kiều Dần Tây mặt trầm xuống, “Tôi không phải vừa mới nói không được qua lại quá gần với Diệp Tranh sao, tai của cô rốt cuộc có nghe lọt không?”
Tô Thư: Anh hiểu lầm anh ấy rồi, anh ấy không hỏi chuyện của anh, là muốn chữa khỏi cổ họng cho em.
“Tô Thư cô không có não à? Mục đích hắn tiếp cận cô chính là tôi.”
Tô Thư: Anh quá nhạy cảm rồi, anh ấy chỉ muốn làm bạn với em, muốn đối tốt với em thôi.
Kiều Dần Tây, “Tôi chưa từng đối tốt với cô à? Hắn ta tùy tiện ngoắc ngón tay là cô leo lên rồi?”
Tô Thư nghe anh nói chuyện khó nghe như vậy, không còn ham muốn giao tiếp nữa, mặc kệ anh nói gì.
Sự ấm áp mà cô không có được từ anh, dựa vào đâu mà người khác cũng không thể cho?
Lúc này, điện thoại của Kiều Dần Tây “ting” một tiếng, anh nhìn, lại là tin nhắn của Diệp Tranh gửi đến.
Diệp Tranh: A姝, tôi chuyển cho em một khoản tiền, em lấy trả cho Kiều Dần Tây, con gái không nên nợ tiền đàn ông, không tốt cho bản thân.
Kiều Dần Tây tức đến bật cười.
Anh đưa tin nhắn ra trước mặt Tô Thư, “Mới quen một ngày, cái gì cũng khai với hắn rồi à?”
Tô Thư nhìn anh một lúc lâu.
Sau đó nói: Anh tịch thu điện thoại của em đi, anh nhốt em lại, không cho tiếp xúc với bất kỳ ai, như vậy anh vui chưa?
Nói xong liền định đi.
Kiều Dần Tây giận dữ quát, “Tô Thư!”
Tô Thư dứt khoát tháo máy trợ thính, ném mạnh vào người anh.
Nếu đã không cho nổi cô tình yêu mà cô muốn, vậy thì đừng có xía vào chuyện của người khác, sau này cô sẽ không hỏi anh chuyện kết hôn nữa, anh cũng đừng hòng quản cô qua lại với ai!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận