Chương 597: Quan hệ riêng tư của hai người không tệ nhỉ
Vera nghe xong yêu cầu, phản ứng đầu tiên là lắc đầu, “Anh Kiều
biết được chắc chắn sẽ g.i.ế.c tôi mất.”
Tô Tô biết.
Cô lo lắng ra hiệu bằng tay: Cô có thể giữ lại mọi bằng chứng, cứ
nói là tôi lấy cái c.h.ế.t ra ép cô, đến lúc nếu anh ấy biết,
cứ đổ hết lên người tôi, tôi đảm bảo sẽ không làm khó cô.
Vera thấy dáng vẻ đáng thương của cô, trong lòng cũng thấy khó chịu.
“Tổ tông ơi, bây giờ không phải cô đang làm khó tôi sao?”
Một bên là sếp của mình, tiền lương bao nhiêu năm nay chỉ có tăng chứ không
giảm, cao hơn thị trường gấp mười lần, đủ để mua mạng của cô rồi.
Một bên là người phụ nữ của sếp, nói là bạn bè thì chưa tới, nhưng cũng đã
chăm sóc cô không ít, cả về tình và lý đều rất khó từ chối.
Tô Tô đau lòng buồn bã, nước mắt lăn dài mang theo những cảm xúc phức tạp: Cô giúp tôi đi, tôi xin cô.
Vera không chịu nổi khi thấy cô khóc.
Có lẽ vì cùng là phụ nữ, trong lòng cô thực sự không nỡ, cuối cùng
vẫn gật đầu đồng ý.
“Tôi nói trước, cách này không an toàn chút nào, có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào.”
Tô Tô lau nước mắt, ngơ ngác gật đầu.
Vera lại nói, “Tính khí của anh Kiều sẽ không dung thứ cho người khác
đối xử như vậy, nếu chuyện vỡ lở, cô cũng phải chuẩn bị sẵn sàng bị anh ấy hoàn toàn ruồng bỏ.”
Tim Tô Tô đau nhói, toàn thân cứng đờ không thể cử động.
Cô yêu Kiều Dần Tây vô tình, giống như người sắp c.h.ế.t khát ôm một
chai thuốc độc, uống vào có thể giải cơn khát nhất thời, nhưng chỉ khiến bản thân thêm
đau khổ.
Nhưng trên đời không chỉ có hai lựa chọn này.
Cô muốn thử bước ra ngoài, sống vì bản thân một lần.
Trong ký ức của Kiều Dần Tây, Tô Tô luôn là người ngoan ngoãn và yếu đuối.
Cô nhát gan, không thích tiếp xúc với người khác, những năm qua Kiều Dần Tây đã
đóng vai trò của bạn bè, cha mẹ, người yêu, tất cả các vai trò, vì vậy trong thế giới của Tô Tô,
cô chỉ dựa dẫm vào một mình Kiều Dần Tây.
Những cuộc cãi vã như lần này trước đây gần như chưa từng có, có lẽ chuyện đính hôn
quá lớn, Tô Tô đã hai mươi bốn tuổi, có suy nghĩ riêng,
yếu tố cân nhắc cũng nhiều hơn.
Suy cho cùng, chuyện cũng không lớn.
Hai ngày sau, tâm trạng của Kiều Dần Tây đã ổn định lại, anh sắp xếp
trợ lý Minh Tín “xem gần đây có nhãn hiệu nào Tô Tô thích ra mẫu mới không,
mua hết về, tối nay tôi về biệt thự Lam Đảo.”
Những việc mà Kiều Dần Tây không muốn tốn tâm tư cho phụ nữ, luôn là
Minh Tín thay anh lo liệu.
Bây giờ anh đã rất thành thạo việc này, gần như không cần suy nghĩ
đã trực tiếp liên hệ với bên nhãn hàng, cho người giao đồ đến.
Hơn chục chiếc túi đặt trước mặt, Kiều Dần Tây xem qua loa,
“Cậu cũng biết chọn đồ đấy, hình như đều là những thứ cô ấy hay dùng.”
Minh Tín khiêm tốn nói, “Không phải tôi biết chọn, mà là sở thích của cô Tô
đơn giản, cô ấy nói anh thích nhất dáng vẻ trong sáng của cô ấy, nên những thứ cô ấy thích
đều na ná nhau.”
Kiều Dần Tây thuận miệng nói một câu “Cậu học ngôn ngữ ký hiệu từ khi nào vậy.”
Sống lưng Minh Tín lạnh toát, “Quen biết cô Tô lâu rồi, nên biết một vài
ký hiệu cơ bản.”
“Ngay cả chuyện này cô ấy cũng nói với cậu, xem ra quan hệ riêng tư của hai người
còn không tệ.”
Đầu Minh Tín cúi thấp hơn, mím môi không nói.
Anh không giải thích, ngược lại càng giống như một sự ngầm thừa nhận, Kiều Dần Tây không để lộ cảm xúc mà nhếch môi, bảo anh chất hết đồ lên xe.
Phụ nữ xinh đẹp tự nhiên sẽ thu hút ong bướm, có người thích
Tô Tô cũng là chuyện hết sức bình thường.
Kiều Dần Tây thường ngày về nhà không báo trước, nhưng hôm nay lại bất ngờ
nhắn tin cho cô.
Tô Tô khoác một chiếc áo khoác, ngoan ngoãn ra cổng sân, đón
anh.
Xe chạy đến dừng ngay bên chân, Kiều Dần Tây vừa xuống xe là có thể đứng
trước mặt Tô Tô.
Tô Tô vừa tắm xong, mái tóc dài màu hạt dẻ khẽ lay động trong gió,
dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng khiến người ta mềm lòng. Kiều Dần Tây mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ sẫm,
tay áo xắn lên để lộ cẳng tay nổi đầy gân xanh, dáng vẻ phóng khoáng bao trùm lấy người phụ nữ nhỏ bé trước mặt.
Tô Tô vò vạt áo, chớp chớp đôi mắt long lanh: Anh về rồi.
Giữa hai người dường như chưa từng có khoảng cách, Kiều Dần Tây nở một
nụ cười nhạt, “Anh không về nhà em cũng không tìm anh, không thích anh nữa à?”
Tô Tô: Anh bận công việc như vậy, em sợ làm phiền anh.
Kiều Dần Tây nhẹ nhàng vuốt mái tóc bay của cô, ngón cái giữ lấy cằm cô,
kéo người đến trước mặt.
Tô Tô khẽ kêu một tiếng, rụt vai lại.
Cô ôm lấy tay anh, ánh mắt trách móc chiếc nhẫn trên ngón trỏ của anh lạnh buốt.
Kiều Dần Tây tháo nhẫn ra, tiện tay đeo vào ngón tay thon thả của cô.
Tô Tô ngẩn người.
Hành động tùy ý luôn khiến người đa tình suy nghĩ lung tung, chiếc
nhẫn này nếu đeo trên ngón áp út của mình thì tốt biết mấy.
Giây tiếp theo Kiều Dần Tây cúi người xuống, hôn lên môi cô.
Minh Tín đứng bên cạnh thu hết cảnh này vào mắt, Tô Tô vừa hay
nhìn thấy anh, ngượng ngùng né tránh nụ hôn của Kiều Dần Tây.
Kiều Dần Tây càng đuổi theo sát hơn, cắn mút môi cô.
Hơi thở của Tô Tô lập tức dồn dập, cảm giác đến vừa nhanh vừa gấp, toàn thân
đều mềm nhũn.
Một nụ hôn kết thúc, Kiều Dần Tây l.i.ế.m đôi môi ẩm ướt, quay đầu nói với Minh
Tín “Mang đồ trong cốp xe vào đi.”
Minh Tín vẻ mặt vô cảm gật đầu, “Vâng, thưa ngài.”
Má Tô Tô ửng hồng: Sao anh không vào trong rồi hãy…
Kiều Dần Tây cố tình hiểu lầm “Vào đâu?”
Tô Tô tức đến mức suýt dậm chân, chỉ vào cổng lớn.
Kiều Dần Tây mập mờ xoa eo cô, ngón tay như có như không lướt
xuống “Ồ, em nói về nhà, anh còn tưởng em lâu quá không gặp anh,
nóng lòng rồi.”
Gió thổi qua, cuộc đối thoại của họ nhạt đến mức gần như không nghe thấy, Minh Tín
xách đầy tay túi, sải bước vào phòng khách.
Kiều Dần Tây lạnh lùng liếc nhìn bóng lưng anh ta, đẩy Tô Tô
ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận